Chứng nhân đức tin
Thánh Phêrô VŨ ĐĂNG KHOA
Thánh Phêrô VŨ ĐĂNG KHOA, Linh mục (1790 – 1838) An vui trong hiểm nguy. Phêrô Vũ Đăng Khoa sinh năm 1790 tại làng Thuận Nghĩa, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.
Tiểu sử
Thánh Phêrô VŨ ĐĂNG KHOA, Linh mục (1790 – 1838)
An vui trong hiểm nguy.
Phêrô Vũ Đăng Khoa sinh năm 1790 tại làng Thuận Nghĩa, huyện Quỳnh
Lưu, tỉnh Nghệ An. Cậu là con thứ ba trong bảy người con của ông Phaolô Vũ
Đình Tân và bà Maria Nguyễn Thị Hoan. Lên tám tuổi, cậu Khoa được học chữ
Hán, rồi tiếp tục học thêm với hai linh mục Hòa (Hoan) và Phương. Nhận thấy
cậu có trí thông minh, tính tình hiền lành và có ý dâng mình cho Chúa, hai cha
đã gửi cậu vào học tại chủng viện Vĩnh Trị (Nam Định), dưới sự giáo huấn của
cha chính Jeantet Khiêm. Năm 1820, cậu Khoa được lãnh chức linh mục.
Với nhiệt tình của người thanh niên 30 tuổi, cha Vũ Đăng Khoa được bổ
nhiệm làm phụ tá cho cha Nguyễn Thế Điểm, coi sóc hai xứ Lu Đăng và Vĩnh
Phước, thuộc hạt Bố Chính. Trong thời gian 9 năm làm phụ tá, cha Khoa đã hăng
say trong nhiệm vụ, học hỏi thêm các chức vụ chủ chăn. Nhờ có đời sống đạo
đức và niềm nở với mọi người, cha đã thu hoạch được nhiều thành quả tốt đẹp.
Năm 1829, Đức cha Havard Du bổ nhiệm cha về coi sóc giáo xứ Cồn Dừa.
Về nhận xứ mới, cha Khoa đã vận dụng hoàn cảnh thuận lợi, khiến cho công tác
mục vụ ngày càng tiến triển không ngừng. Trong những công việc bận rộn của
giáo xứ, cha vẫn giữ được nét trang nghiêm, nói năng điềm đạm, nhất là luôn
quảng đại, nhân từ, nên được mọi người kính nể và mến yêu.
Ngày 06.01.1833 vua Minh Mạng ra chiếu chỉ toàn quốc: lùng bắt các giáo sĩ
nước ngoài cũng như bản xứ, kể cả các tín hữu, triệt hạ các thánh đường và các
cơ sở tôn giáo. Nhất là sau chiếu chỉ thứ ba ban hành ngày 25.01.1836, cha Khoa
phải thay đổi chỗ ở luôn để có thể tiếp tục công tác mục vụ trong hai năm liền
(1836-1838). Mặc dù hoàn cảnh bất lợi và nhiều nguy hiểm, cha vẫn vui vì thấy
mình đang sống như Đức Giêsu xưa “Cáo có hang, chim có tổ, nhưng Con Người
không có chỗ gối đầu.”
Chọn đường khổ giá.
Người môn đệ của Chúa Kitô, cha Phêrô Vũ Đăng Khoa đâu ngờ mình sắp
được chia sẻ con đường khổ nạn theo chân Thầy Chí Thánh. Đó là đêm
02.07.1838, cha đang trú ẩn ở làng Lê Sơn, hạt Bố Chính thì một văn nhân tên là
Tú Khiết đột nhập vào nhà bắt trói cha cùng với hai thầy giảng Đức và Khang.
Sau đó, Tú Khiết tra gông vào cổ, giải tất cả các ngài lên Đồng Hới, thuộc tỉnh
Quảng Bình ngày 10.07.1838.
Tại công đường Đồng Hới, quan tra vấn cha Khoa nhiều lần, khuyên dụ cha
bỏ đạo và khai báo chỗ ở của linh mục thừa sai Candalh Kim. Quan còn ra lệnh
đánh cha 76 roi để uy hiếp tinh thần, nhưng quan vẫn chẳng khai thác được điều
mong đợi. Không thành công trong việc tra khảo cha Khoa, quan xoay sang hai
thầy giảng Đức và Khang. Thầy Khang khai báo sau đó, khiến quan tìm ra nơi
trú ẩn của thừa sai Cao và cha Điểm. Ít lâu sau, hai vị này cùng bị bắt giam chung
với cha Khoa (31.07).
Quan tiếp tục thi hành nhiều mưu kế và khổ hình để lung lạc đức tin cha
Khoa cùng các vị khác. Là linh mục, là chủ chăn, làm sao lại có thể chối Chúa
được, cha Khoa cương quyết đi trọn đường khổ nạn. Các quan đành thua cuộc và
quyết định lên án xử giảo cha. Các quan đệ bản án vào kinh đô xin nhà vua phê
chuẩn cùng với án trảm quyết thừa sai Cao và án xử giảo cha Điểm. Từ đó ba
chiến sĩ đức tin mong đợi ngày vinh quang sắp tới, phó thác đời mình qua tay
Đức Mẹ. Ba vị linh mục hằng ngày đọc kinh Mân Côi và hát vang bài “Ave Maria
Stella - Kính chào Mẹ Maria, là sao mai rực rỡ, xin chuyển cầu cho chúng con.”
Mấy ngày đầu vì chưa tìm ra tràng hạt, ba vị nhổ lông quạt để đếm kinh. Ba cha
phó thác đời mình cho Nữ Vương các linh mục như xưa Mẹ đã dâng Con Yêu
Quí trong đền thờ, nay cũng xin Mẹ hiến dâng chúng con trong cuộc tử đạo đầy
hồng phúc.
Vua Minh Mạng châu phê bản án và ban lệnh thi hành. Ngày 24.11.1838,
quân lính áp giải cha Khoa, Đức cha Cao và cha Điểm đến pháp trường ngoài
thành Đồng Hới. Tấm thẻ ghi án của cha Khoa viết: “Đạo trưởng Vũ Đăng Khoa,
bất khẳng quá khóa, phải xử giảo.”
Đến nơi chỉ định, cha quỳ xuống cầu nguyện. Lý hình tròng dây vào cổ cha.
Nghe hiệu lệnh, lý hình cầm hai đầu dây siết mạnh cho đến khi vị anh hùng đức
tin nghẹt thở và lịm dần. Với 48 tuổi đời, trong đó 18 năm làm linh mục, cha
Phêrô Khoa đã thi hành trọn vẹn chức vụ làm linh mục của mình: Hòa với của lễ
vô giá là Đức Kitô, cha hiến tế chính mạng sống mình để dâng lên Thiên Chúa
Cha, Đấng hằng yêu thương nhân loại.
Đức Giáo Hoàng Lêo XIII suy tôn cha Phêrô Vũ Đăng Khoa lên bậc Chân
Phước ngày 27.05.1900.