Chứng nhân đức tin
Thánh Phanxicô Xaviê HÀ TRỌNG MẬU
Thánh Phanxicô Xaviê HÀ TRỌNG MẬU, Thầy giảng dòng ba Đaminh (1790 – 1839) Thầy giảng Phanxicô Xaviê Mậu không những phải chọn lựa giữa cái chết và cuộc sống, thầy còn phải chọn lựa giữa cái chết và việc làm quan...
Tiểu sử
Thánh Phanxicô Xaviê HÀ TRỌNG MẬU, Thầy giảng dòng ba Đaminh
(1790 – 1839)
Thầy giảng Phanxicô Xaviê Mậu không những phải chọn lựa giữa cái chết và
cuộc sống, thầy còn phải chọn lựa giữa cái chết và việc làm quan triều đình.
Không một chút lưỡng lự, thầy trả lời vị Tổng đốc: “Tôi không ham quyền, tôi
chỉ muốn chết vì đạo”.
Phanxicô Xaviê Hà Trọng Mậu cất tiếng chào đời năm 1790 tại làng Kẻ
Diền, tỉnh Thái Bình. Cậu được cha mẹ cho đi tu, trở thành thầy giảng và đi giúp
nhiều giáo xứ. Khi cha Phêrô Tự bị bắt, thầy Mậu đang coi họ Nội, thuộc xứ Kẻ
Mốt. Được tin cha và thầy Úy bị đưa về Lương Tài, thầy Mậu đến đó nghe ngóng
tin tức. Giáo hữu gửi thầy trọ ở nhà một lương dân phía bên kia sông, vì nghĩ
rằng lính sẽ không xét đến. Ai ngờ, chính người chủ nhà đi báo cho quan kiếm
tiền thưởng, thế là thầy bị bắt.
Thầy bị dẫn đến dinh quan Lương Tài. Có mặt cha Tự ở đó. Quan hỏi thầy là
ai, thầy đáp: “Thưa quan, tôi là một môn đệ thân tín của cha đây”. Cha Tự ra dấu
nhắc thầy đừng khai rõ, may ra có thể chuộc về được chăng, nhưng thầy nói nhỏ
với cha: “Xin cha thương nhận con làm môn sinh, để con cũng được tử đạo với
cha”.
Kể từ ngày cha Tự và ông trùm Cảnh bị đem đi xử trảm, thầy Mậu trở thành
trụ cột nâng đỡ bốn người còn sót lại, là thầy Úy, các anh Mới, Vinh, Đệ. Thầy
nhắc anh em sống huynh đệ, an ủi giúp đỡ nhau. Thầy đại diện anh em viết thư
ra ngoài, hoặc trả lời với các quan. Đặc biệt thầy động viên anh em hăng hái làm
việc tông đồ ngay trong nhà tù. Trong hồ sơ phong thánh, cha Huân đã dựa vào
các thư của thầy làm chứng rằng: “
Thầy Mậu vẫn dạy giáo lý cho các tù nhân, và
rửa tội được 44 người. Trong đó có một tử tội tên Hưng mới học đạo một tháng thì đến
ngày xử, anh xin quan hoãn lại ít giờ để rửa tội, sau đó vui vẻ tiến ra pháp trường...
”
Khi quan nói:
- Kẻ nào chết vì không bước qua Thập Giá là ngu dại, không biết thương cha
mẹ già.
Thầy giải thích:
- Thưa quan, cha mẹ sinh chúng tôi, nhưng ngay cha mẹ chúng tôi có ở trên
đời, cũng là nhờ quyền năng của Chúa.
Khi quan quân truyền đọc bản án xử tử, thầy bình tĩnh đáp lại:
- Thưa quan, chúng tôi mong ước về với Chúa, như nai mong tìm thấy suối
vậy. Xin quan cứ thi hành án lệnh của vua.