Chứng nhân đức tin
Thánh Đaminh VŨ ĐÌNH TƯỚC
Thánh Đaminh VŨ ĐÌNH TƯỚC, Linh mục dòng Đaminh (1775 – 1839) Kết thúc một Thánh Lễ. Kể từ lúc bị bắt cho đến lúc chịu chết vì danh Đức Kitô, cuộc tử đạo của Thánh Đaminh Tước chỉ vọn vẹn trong...
Tiểu sử
Thánh Đaminh VŨ ĐÌNH TƯỚC, Linh mục dòng Đaminh (1775 – 1839)
Kết thúc một Thánh Lễ.
Kể từ lúc bị bắt cho đến lúc chịu chết vì danh Đức Kitô, cuộc tử đạo của
Thánh Đaminh Tước chỉ vọn vẹn trong vài tiếng đồng hồ. Thế nhưng đây lại là
cuộc tử đạo có một không hai, viết nên một trang sử độc đáo của Giáo Hội Việt
Nam. Vị linh mục đạo đức đã sống những khoảnh khắc cuối cùng của đới mình
như một Thánh Lễ. Bị đánh trọng thương, nằm giữa các tín hữu thân mến và hấp
hối trên vũng máu đào của chính mình, thánh nhân vẫn tiếp tục khích lệ anh em,
vẫn dâng lời chúc tụng tạ ơn thiết tha và dâng chính mạng sống cho Chúa Giêsu,
Đấng ngài không ngừng gọi tên trong giây phút sau hết.
Dĩ đào vi thượng...
Đaminh Vũ Đình Tước sinh năm 1775 tại làng Trung Lao, tỉnh Nam Định.
Ngay từ bé ngài đã tỏ ra là người đạo đức vững chắc. Khi được làm linh mục, cha
Tước tận tụy không biết mỏi mệt trong việc thánh hóa các tín hữu. Ngày
17.04.1811, cha Tước xin nhập dòng thánh Đaminh và tuyên khấn ngày 18.04
năm sau. Đức cha Delgado Y bổ nhiệm cha coi sóc các tín hữu ở Xương Điền,
một làng Công Giáo đông đảo của địa phận Đông Đàng Ngoài.
Từ năm 1838, khi cuộc bách hại của vua Minh Mạng trở nên mãnh liệt tại
địa phận Đông, cha phải ẩn náu trong nhà các tín hữu. Ông Đaminh Đoài kể
rằng:
“Cha Đaminh Tước trú ẩn ở nhà tôi hai tháng. Trong thời gian này tôi được
chứng kiến đời sống đạo đức sâu xa của cha.
Ngài thức trắng đêm để cầu nguyện, dâng thánh lễ ngay từ tảng sáng. Khi đó
tôi ra ngoài vườn canh chừng giúp cha. Một hôm tôi hỏi ngài: “Nếu người ta đến
bắt cha, cha sẽ xử trí thế nào?” Ngài liền đáp: “Chạy trốn nếu có thể, còn không
thể trốn nữa thì xin vâng theo ý Chúa. Điều ngài thường lo lắng, là làm thế nào
tránh không gây phiền hà hay thiệt hại cho chúng tôi, những người cho ngài trú
ẩn...”
Mưu sự tại nhân...
Gần nơi cha Tước trú ẩn có một viên quan Bát phẩm tên là Phan, phụ trách
huyện Cẩm Hà. Trước đây ông đã từng góp phần bắt Đức cha Henares Minh và
thầy Chiếu, được vua tưởng thưởng trọng hậu, nên rất sốt sắng trong việc tìm
bắt các linh mục khác. Ngày 02.04.1839, có tin mật báo, viên quan này liền dẫn
khoảng 40 người đến bao vây bắt cha Tước tại nhà ông Nhiêu Tĩnh, nơi ngài trọ.
Cha Tước đang dâng lễ, nghe thấy tiếng động liền vội vàng cởi áo lễ, dự định
chạy qua vườn tới nhà một người khác. Nhưng đám người kia đã nhìn thấy và
chặn cha lại. Noi gương Thầy Chí Thánh xưa trong vườn Cây Dầu, cha hỏi: “Các
ông đi tìm ai?” Và khi họ nó đi tìm bắt linh mục, cha liền xác định: “Chính tôi
đây”. Quả đúng như cha dự đoán trước nếu không trốn kịp thì xin cho ý Chúa
được thể hiện. Thế là họ trói cha lại và áp giải về Cẩm Hà, huyện Giao Thủy,
Nam Định.
Các giáo hữu ở Xương Điền mới đầu tưởng là quân của triều đình nên tỏ ta
ngần ngừ. Đến khi biết nhóm này là của Bát Phan, liền xin bỏ tiền ra chuộc.
Nhưng phe đối phương không chịu, họ muốn nhận phần thưởng lẫn danh vọng
do nhà vua trao tặng. Thế là đoàn người vừa di chuyển, các tín hữu liền hô hào
nhu cầm gầy gộc rượt theo để giải cứu cho người cha thiêng liêng yêu quý, nhiều
phụ nữ cũng tham gia vào cuộc giải cứu này.
Thành sự tại thiên...
Về phần nhóm người bắt giữ, vì phải lôi theo một “tù nhân” bị trói, thấy khó
lòng đạt mục đích, liền chọn giải pháp cuối cùng, thanh toán luôn “đối tượng”
trong tầm tay. Theo lệnh của viên chỉ huy, một người tên Ngọc liền bổ trên đầu
vị linh mục một nhát búa, khiến ngài ngã gục trong vũng máu. Sau đó, họ tản ra
chaỵ thục mạng để thoát thân. Các tín hữu lúc đó vừa rượt tới, một số ở lại săn
sóc cha Tước, cón tất cả nổi nóng đuổi theo đám sát nhân và bắt được ít người,
trong đó có cả viên chỉ huy, rồi đem nộp cho quan xét xử.
Phần cha Tước, ngài tỏ ra rất bình tĩnh trong giây phút hấp hối. Người nhìn
các bổn đạo đang nức nở vây quanh, cha lựa lời trấn an họ, khich lệ tất cả kiên
trung làm chứng cho đức tin. Một tín hữu xé áo định băng vết thương đẫm máu
trên đầu cha, nhưng ngài ra dấu cản lại và kêu mời hiệp ý cầu nguyện. Sau đó
cha sốt sắng tạ ơn Chúa về những ơn lành đã nhận được trong suốt cuộc đời,
nhất là ơn đổ máu vì đức tin.
Vì vết thương quá trầm trọng máu ra nhiều, sức lực vị linh mục cạn dần, lời
cha nói mỗi lúc càng nhỏ bớt, và cuối cùng mọi người chỉ nghe được những
tiếng thì thào kêu tên cực trọng Chúa Giêsu. Thánh lễ dở dang buổi sáng giờ đây
kết thúc bằng hy lễ mạng sống của chính vị chủ tế. Các tín hữu coi ngài như vị tử
đạo, nên thấm máu ngài làm thánh tích.
Thi hài cha Tước được đưa về an táng tại nhà thờ Xương Điền. Giáo Hội đã
xác nhận chứng tá tử đạo của cha Đaminh Vũ Đình Tước, linh mục dòng Thuyết
giáo.
Đức Lêo XIII suy tôn ngài lên bậc Chân Phước ngày 27.05.1900.