Chứng nhân đức tin
Thánh Đaminh PHẠM TRỌNG KHẢM
Thánh Đaminh PHẠM TRỌNG KHẢM Quan án (1780 – 1859) Đaminh Phạm Trọng Khảm sinh khoảng năm 1780 trong một gia đình bảy anh em giàu có tại làng Quần Cống, xã Trà Lũ, phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Định (nay thuộc...
Tiểu sử
Thánh Đaminh PHẠM TRỌNG KHẢM Quan án (1780 – 1859)
Đaminh Phạm Trọng Khảm sinh khoảng năm 1780 trong một gia đình bảy anh
em giàu có tại làng Quần Cống, xã Trà Lũ, phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Định
(nay thuộc địa phận Bùi Chu). Thân phụ cậu là ông Phạm Trí Khiêm, một hương
chức danh giá được dân làng trọng vọng. Hấp thu được nhiều tính tốt của cha,
cậu Khảm nổi tiếng là người con có hiếu. Năm 18 tuổi, vâng lời song thân, cậu
kết hôn với cô Anê Phượng, một thiếu nữ đạo hạnh trong làng. Hai vợ chồng
sống rất thuận hòa, được dân làng tin phục mến yêu. Đặc biệt, hai người biết
hiệp lực giáo dục và khích lệ con cái học hành. Con trai ông là Cai Thìn cũng
làm đến Chánh Tổng, được mọi người kính nể và cũng kiên trung làm chứng
cho đức tin đến hơi thở cuối cùng với cha của mính. Ba người con gái ông là bà
Nhiêu Côn, Nhiêu Trữ và Hậu Địch cũng được đi học như các con trai, nổi tiếng
lanh lẹ tháo vát.
Khi bị bắt, cụ Án Khảm đã gần 80, vừa là Tiên chỉ trong làng, vừa là hội viên
dòng ba, kiêm chức trùm họ trong giáo xứ.
Mọi người đều công nhận cụ là người đạo đức, giàu lòng bác ái và nhiệt
thành trong những trách vụ. Các thừa sai và cả các giám mục cũng biết tiếng và
từng đến trọ tại nhà cụ trong những ngày khó khăn. Với giáo xứ, cụ cộng tác đắc
lực với cha sở trong việc điều hành tổ chức họ đạo. Với xóm làng, cụ là môt mẫu
người đức độ, quan tâm đến nhu cầu của mọi người cả xác lẫn hồn, sẵn sàng chia
sẻ của cải cho kẻ nghèo khó và khích lệ mọi người can đảm trước những bách
hại. Gia phả con cháu cụ ghi lại rằng: “Gia nhân phải kiếm kẻ khó vào ngồi
chung thì cụ mới ăn”.
Vì sẵn của cải chia sẻ cho mọi người, có lần cụ kiếm cớ đãi cả làng. Cụ cho
anh mõ đi rao khắp các hẻm mời mọi người ra ruộng tổ chức đua diều. Ai thắng
ai thua không thành vấn đề, miễn là mọi người được bữa no say.
Khi quân lính đến bao vây làng Quần Cống, cụ tập họp mọi người lại,
khuyên họ bền chí. Để khích lệ những người nhát đảm, cụ nói: “Kẻ nào trong
anh em đạp lên Thánh Giá, khi quan về, tôi sẽ đuổi cổ ra khỏi làng, sẽ không có
chỗ mà chôn xác đâu.” Thế rồi cụ bị bắt và trên đường áp giải những tín hữu “cố
chấp” về Nam Định, cụ án được tách riêng, nhốt ngay trong thuyền của quan để
khỏi ảnh hưởng đến người khác. Nhưng suốt thời gian tù, cụ vẫn là chỗ dựa, là
nguồn an ủi, là người khích lệ và chia sẻ tinh thần cũng như vật chất cho các bạn
tù.