Chứng nhân đức tin
Thánh Đaminh CẨM
Thánh Đaminh CẨM, Linh mục dòng ba Đaminh (? – 1859) Trên đường nhiệm vụ.
Tiểu sử
Thánh Đaminh CẨM, Linh mục dòng ba Đaminh (? – 1859)
Trên đường nhiệm vụ.
Đi bất cứ nơi nào khi trách vụ đòi hỏi. Đó phải chăng là kỷ luật một người
lính? – Như vậy thì cha Cẩm đích thực là một “người linh” của Chúa Kitô, chiến
đấu cho tình thương. Đó phải chăng là đức tính của một người tôi trung? – Cha
Cẩm cũng đúng thực là một người đầy tớ khôn ngoan và trung thành “Đúng giờ
phân phối gạo cho gia nhân”, và luôn “cầm đèn sáng chở đợi chủ về”.
Đi bất cứ nơi nào khi trách vụ đòi hỏi. Điều đó có vẻ đơn giản quá, bình
thường quá, chưa có nét gì lá một cuộc ra đi “vĩ đại”, một cuộc lên đường “đảo
lộn” cuộc đời. Thế nhưng nó vẫn là một cuộc lên đường thực sự trong từng công
việc bình thường, và nếu như cái vẻ ngoài bình thường của một cuộc lên đường
còn chưa bộc lộ được hết tấm lòng cương quyết, trung kiên của một người lính,
một cuộc đời tôi trung thì trong cuộc đời cha Cẩm, chính cái chết, phải, chính
cái chết đã làm trọn tất cả, bộc lộ được tất cả những gì cao đẹp nhất của những
lần lên đường, vì thật ra nó chỉ là một cuộc lên đường duy nhất về NHÀ CHA.
Linh mục nhiệt thành.
Đaminh Cẩm sinh tại làng Cẩm Giàng (hay Cẩm Chương), xứ Kẻ Roi, tỉnh
Bắc Ninh (nay là Hà Bắc gồm hai tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang). Vì thông minh
sắc sảo từ nhỏ, nên cậu Đaminh Cẩm đã được thu nhận vào nhà Chúa. Sau khi
mãn khóa thần học, thầy Cẩm được lãnh chức linh mục. Vị linh mục trẻ trung
này chẳng bao lâu đã xin gia nhập dòng ba Đaminh. Cha rất nhiệt thành với việc
tông đồ, và được Bề trên cũng như mọi người quý mến.
Năm 1848, khi Tòa Thánh chia địa phận Đông Đàng Ngoài thành hai địa
phận Đông (Hải Phòng) và Trung (Bùi Chu) thì cha Đaminh Cẩm tuy sinh quán
Bắc Ninh (thuộc địa phận Đông) lại được cử phục vụ ở địa phận Trung có số tín
hữu đông gấp ba lần. Tại đây, khi cuộc bách hại trở nên gay gắt, vì lợi ích của
giáo dân, cha phải ẩn trốn hết nơi này đến nơi khác. Nhưng mỗi khi trách nhiệm
mục vụ đòi hỏi, cha Cẩm sẵn sàng đi đến bất cứ nơi đâu, dù có nguy cơ bị bắt bớ.
Đầu năm 1859, khi cha về Hà Lang ẩn náu, một người phát hiện ra cha và tố
cáo với quan
. Do đó, quan quân đến vây bắt cha tại Hà Lang ngày 21.91.1859
và giải cha về Hưng Yên.
Trước nặt quan Tổng đốc, cha Đaminh Cẩm khẳng khái nhận mình là linh
mục Công Giáo và sẵn sàng chấp nhận mọi hình khổ, chứ không bao giờ chà đạp
Thánh Giá. Sau nhiều lần khuyến dụ và đe dọa nhưng không kết quả, quan Tổng
đốc ra lệnh nhốt cha vào cũi chật hẹp ròng rã mấy tháng trời.
Hào quang Thiên Quốc.
Trong thời gian bị giam giữ, tư cách và đức độ của cha Cẩm khiến quân lính
cảm kích, nên họ cho phép nhiều giáo hữu lui tới thăm viếng cha. Noi gương
Thánh Phaolô Tông đồ, cha nhân cơ hội này tiếp tục giảng Tin Mừng và khuyên
nhủ mọi người trung thành giữ vững đức tin, hết lòng đặt trọn niềm cậy trông
nơi Chúa. Nhờ các giáo hữu liên lạc, nhiều lần cha đã viết thư cho vị giám mục
địa phận, Đức cha Valentinô Vinh, bày tỏ lòng trung kiên với Đức Kitô và mong
mỏi khát khao được phúc tử đạo. Đức cha cho linh mục Hương vào thăm và giải
tội cho cha Cẩm ngày 30.01.
Khi nhận được tin bị kết án trảm quyết, cha Đaminh Cẩm tỏ vẻ hân hoan vui
mừng. Trên đường đến pháp trường, cha hiên ngang như một chiến sĩ khải hoàn.
Bà Maria Huệ, một giáo dân hiện diện trong giờ hành quyết đã làm chứng: “Khi
tới nơi xử, cha quỳ gối cầu nguyện một lát, rồi vui vẻ làm hiệu cho lý hình thi
hành phận sự.”
Quân lính vung gươm chém cha ba nhát mà đầu vẫn chưa đứt. Họ phải cứa đi
cứa lại nhiều lần, đầu cha mới lìa khỏi thân. Hôm đó là ngày 11.03.1859. thi thể
sau được rước về an táng ở Cẩm Chương là nguyên quán của vị tử đạo
Ngày 29.04.1951, Đức Thánh Cha Pio XII suy tôn cha Đaminh Cẩm cùng
với 24 vị tử đạo khác lên bậc Chân Phước
Lúc này người nào khai báo các thừa sai hay linh mục, đều được thưởng tiền bạc chức tước.
Tháng 4