Lời Chúa Hôm Nay Thứ Hai, 15/6/2026
Ngày kính Ngày 06 tháng 06

Chứng nhân đức tin

Thánh Vinh Sơn DƯƠNG

Thánh Vinh Sơn DƯƠNG, Thu thuế (1821 – 1862) Đường thẳng về quê thật. “Thế gian bách hại nhưng đã thắng Thể xác đớn đau vẫn coi thường Cái chết oai hùng con đường thẳng Khải hoàn Thiên Quốc, chính Quê Hương.”...

Thu thuế 1821 - 1862 Thiêu sinh
Chức vụ Thu thuế
Năm sinh - tử đạo 1821 - 1862
Ngày kính Ngày 06 tháng 06
Cách tử đạo Thiêu sinh

Tiểu sử

Thánh Vinh Sơn DƯƠNG, Thu thuế (1821 – 1862)
Đường thẳng về quê thật.
“Thế gian bách hại nhưng đã thắng
Thể xác đớn đau vẫn coi thường
Cái chết oai hùng con đường thẳng
Khải hoàn Thiên Quốc, chính Quê Hương.”
Đoạn Thánh Thi Kinh Sáng Phụng Vụ các Thánh Tử Đạo cho chúng ta thấy
cái nhìn của Giáo Hội về chứng ta oanh liệt của các chứng nhân đức tin. Với
niềm tin tuyệt đối vào Đức Kitô, vào vinh phúc vĩnh cửu, các Ngài đã sẵn sàng
chấp nhận cái chết, từ bỏ cuộc sống trần gian để được khải hoàn với nhành lá
vạn tuế. Các Ngài đã chấp nhận “thua” để được “thắng”, chấp nhận đau khổ để

được hạnh phúc muôn đời, với một thái độ hiên ngang đến nỗi chính lý hình
cũng phải ngỡ ngàng kính nể.
Thái độ kiên cường đó không chỉ dành riêng cho hàng giám mục, linh mục,
tu sĩ, mà ngay cả những người giáo hữu nghèo nàn, chất phác như trường hợp
thánh Vinh Sơn Dương. Dưới ánh sáng của đức tin, ông Dương không hề sợ hãi
nao núng khi sắp chịu chết vì danh Chúa Kitô. Vinh Sơn đã nằm xuống, nhưng
danh tính ông sẽ mãi mãi lưu truyền đến thiên thu.
Cuộc đời và gian khổ.
Ông Vinh Sơn Dương sinh quán tại làng Doãn Trung, sau gọi là Phương
Viên, thuộc xứ Kẻ Mèn, tỉnh Thái Bình, địa phận Trung (nay là địa phận Thái
Bình). Ông lập gia đình và sinh được ba người con. Ngoài việc canh tác ruộng
nương như mọi người nông dân khác, ông còn giữ thêm trách vụ thu thuế trong
làng nữa. Cũng vì chức vụ này ông bị “quan tâm đặc biệt” hơn các giáo hữu khác
trong thời bách hại.
Trong vòng chỉ 15 năm, vua Tự Đức đã lần lượt ra đến 8 chiếu chỉ cấm đạo
ngày càng gay gắt, rộng rãi hơn. Tháng 08.1861 với chiếu chỉ Phân sáp, nhà vua
đã động viên cả guồng máy quan quân cho đến những người ác cảm với đạo. Khi
cho phép quan quân và người ngoại giáo được tịch thu tài sản, cũng như các tín
hữu về làm đầy tớ trong nhà, nhà vua đã đẩy họ vào tình cảnh bi đát nhất chưa
từng có. Thế nhưng nhà vua đã lầm. Những giáo hữu tầm thường nhất, dù chỉ có
hai bàn tay trắng vẫn giữ được trái tim sắt đá, vẫn đủ sáng suốt can đảm để
không bao giờ tuân lệnh độc đoán của nhà vua.
Khoảng cuối tháng 09.1861, ông Vinh Sơn Dương cùng với nhiều tín hữu
khác bị bắt và bị phân sáp vào làng Mỹ Nhuệ, huyện Quỳnh Côi, tỉnh Thái Bình.
Suốt 9 tháng bị giam giữ tại đây với biết bao hình khổ dữ dằn, bao sỉ nhục mắng
nhiếc, ông Vinh Sơn đã vui vẻ chấp nhận tất cả để giữ lòng trung tín với Chúa
Giêsu, quyết không chà đạp lên Thánh Giá.

Ánh lửa tỏa khắp năm châu.
Cuối cùng, ngày 06.06.1862, ông Vinh Sơn Dương đã lãnh bản án thiêu sinh.
Sau giờ hành quyết, các giáo hữu đã chôn cất vị anh hùng đức tin ngay nơi lãnh
phúc tử đạo. Ít lâu sau, thi hài ông Dương được cải táng và rước về mai táng tại
nhà thờ thánh Vinh Sơn, nơi quê hương của Ngài. Chính vợ ông, bà Anê Tịnh,
hiện diện trong ngày xử án, sau cũng đến làm chứng cho chồng với giáo quyền
để lập hồ sơ phong thánh.
Thế là sau 18 thế kỷ qua đi của lịch sử Kitô giáo, một người nông dân Việt
Nam lại bị thiêu sống như hàng loạt các tín hữu thời sơ khai tại hý trường Rôma
thời bạo chúa Nero. Có điều ánh lửa thiêu đốt ông Vinh Sơn Dương không lịm
tắt đi nơi một vùng quê của đất nước Viêt Nam, nhưng sẽ bừng lên tỏa sáng khắp
năm châu. Ngày 29.04.1951, danh xưng ông Vinh Sơn Dương trở nên bất diệt,
khi Đức Thánh Cha Piô XII long trọng suy tôn ông lên bậc Chân Phước tại
Vương Cung Thánh đường Phêrô.
Trong Hiến Chế Giáo Hội, Công đồng Vatican II gợi lên cho chúng ta những
suy nghĩ mỗi khi chiêm ngưỡng mẫu gương chết vì đức tin đáng trân trọng: “Khi
tử đạo, người môn đệ đồng hóa với Thầy mình, Đấng đã tình nguyện cái chết để
cứu nhân độ thế... Giáo Hội coi việc tử đạo như một ân huệ lớn lao và là một
bằng chứng cao cả về đức ái. Mặc dù chỉ một số ít được phúc tử đạo, nhưng tất cả
mọi ngươi đều phải sẵn sàng tuyên xưng Chúa Kitô trước mặt tha nhân và bước
theo Ngài trên đường Thánh Giá giữa những cuộc bách hại không hề thiếu vắng
trong Giáo Hội.” (Số 42 B).