Chứng nhân đức tin
Thánh Đaminh NHI
Đaminh NHI, Nông gia (1822 – 1862) và Đaminh NGUYÊN, Chánh trương (1800 – 1862) Niềm tin được chứng giám. Cuộc đời năm vị tử đạo Anrê Tường, Vinh Sơn Tương, Đaminh Mạo, Đaminh Nhi và Đaminh Nguyên tưởng như đã được...
Tiểu sử
Đaminh NHI, Nông gia (1822 – 1862) và Đaminh NGUYÊN, Chánh
trương (1800 – 1862)
Niềm tin được chứng giám.
Cuộc đời năm vị tử đạo Anrê Tường, Vinh Sơn Tương, Đaminh Mạo,
Đaminh Nhi và Đaminh Nguyên tưởng như đã được trình bày cụ thể trong thư
gởi giáo đoàn Do Thái:
“Có những người vì đức tin bị căng nọc, bị đanh đòn, họ đã từ khước giải
thoát ngõ hầu được sự sống hoàn hào hơn. Có những người chịu thử thách, chịu
sỉ nhục, chịu đòn vọt, họ còn bị xiềng xích và tù ngục. Họ bị ném đá, bị cưa xẻ, bị
thiêu đốt, bị hiếp đáp, bị hành hạ... Hết thảy những người đó đã được Thiên
Chúa chứng giám nhờ đức tin.” (Dt 11, 35-37. 39)
Chịu ảnh hưởng trực tiếp bởi chiếu chỉ Phân sáp, năm giáo hữu đồng hương
này đã đồng lao cộng khổ, để cuối cùng đồng vinh quang trên Nước Trời. Thiên
Chúa đã chứng giám cho niềm tin của họ.
Số phận gắn bó với nhau.
Dưới thời vua Tự Đức, xứ Lục Thủy, tỉnh Nam Định, địa phận Trung Đàng
Ngoài, có 13 họ đạo nằm trong 9 làng xã. Do đó, làng Ngọc Cục bao gồm 2 họ
đạo Ngọc Cục (bổn mạng lễ Truyền tin) và họ Phú Yên (bổn mạng thánh Vinh
Sơn).
Các ông Anrê Tường, Vinh Sơn Tương và Đaminh Nguyễn Đức Mạo thuộc
họ Phú Yên. Anrê Tường sinh năm 1812 và Vinh Sơn Tương sinh năm 1814 là
hai anh em ruột. Thân phụ là Đaminh Tiên làm Trùm họ, và thân mẫu là bà
Maria Gương. Ông Tương tuy thua anh hai tuổi, nhưng đã từng giữ chức Chánh
tổng. Còn Đaminh Nguyễn Đức Mạo, con ông Đaminh Giỏi làm xã trưởng và bà
Maria Nhiên. Khi bị bắt ông được 44 tuổi và làm Hương quản lo an ninh trật tự
trong làng.
Hai ông Đaminh Nguyên và Đaminh Nhi thuộc họ Ngọc Cục. Đaminh