Chứng nhân đức tin
Thánh Giuse NGUYỄN VĂN LỰU
Thánh Giuse NGUYỄN VĂN LỰU, Trùm họ (1790 – 1854) Một cuộc đời tốt đẹp. Sáu mươi tư tuổi đời, bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu là niềm vui, bao nhiêu là tình thương.
Tiểu sử
Thánh Giuse NGUYỄN VĂN LỰU, Trùm họ (1790 – 1854)
Một cuộc đời tốt đẹp.
Sáu mươi tư tuổi đời, bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu là niềm vui, bao nhiêu
là tình thương. 64 tuổi đời với những trách vụ và công việc xen lẫn với những
khó khăn gian khổ, đói khát và bệnh tật của một người dân tầm thường. Ông
trùm Giuse Lựu tạ ơn Chúa vì 64 năm đó, và rồi ông chỉ còn chờ giấy phút sau
cùng để “trả lại quãng đời trần gian Chúa đã ban cho mình”. Giây phút đó đã đến
sớm hơn lòng ông mong chờ. Sau cuộc tra tấn trong ngục tối im lặng âm thầm,
ông cảm thấy rõ giây phút đó từ từ đến. 64 tuổi đời sống làm con Chúa, còn lại
chút hơi thở cuối cùng, ông cũng muốn thành kính dâng lên trọn vẹn cho Ngài.
Ông bám vào bờ tường, cố gắng đứng dậy ngước mặt lên trời kêu tên cực trọng
Chúa Giêsu và Đức Maria ba lần, rồi từ từ ngả xuống nền nhà ngục, hoàn tất 64
năm dương thế một cách tốt đẹp.
Sống để phục vụ.
Chào đời năm 1790 tại họ Cái Nhum, tỉnh Vĩnh Long. Ngay từ thời niên
thiếu, cậu Giuse Nguyễn Văn Lựu đã được hấp thụ một nền giáo dục gia đình
Công Giáo đạo đức. Nhờ vậy sau này khi kết hôn, Giuse Lựu đã đem lại cho gia
đình mình một nề nếp cao quý, một bầu khí đầm ấm yêu thương thấm nhuần
tinh thần đạo hạnh Kitô giáo.
Được đề cử làm Trùm họ, ông tỏ ra xứng đáng với lòng tín nhiệm, quý mến
của mọi người. Đặc biệt ông có tài hòa giải những cuộc xích mích: Nhờ uy tín cá
nhân, ông phân tích rõ ràng ai phải ai trái, rồi dẫn lời Chúa dạy trong Phúc Âm,
ông mời gọi mọi người hãy tha thứ và làm hòa với nhau. Thế là mọi người đều
nghe theo các lời chí tình, chí thiết của ông. Hơn nữa trong trách vụ này, ông
còn thể hiện một tâm hồn nhiệt thành với việc tông đồ, một Kitô hữu đầy lòng
bác ái: Cộng tác với các linh mục trong việc điều hành họ đạo, coi sóc các em
thiếu nhi, giúp đỡ người nghèo. Ông đã từng hiến cả vườn ruộng để xây một nữ
tu viện. Hằng ngày ông vẫn rộng tay làm phúc cho người nghèo khổ. Cuộc đời
của ông Lựu thật giống những người tôi tớ trung tín luôn luôn làm sinh lời
những nén bạc Chúa ban.
Những nguy hiểm gây ra do săc chỉ cấm đạo không làm cho ông Trùm họ
Mặc Bắc sợ hãi. Trước biết bao nguy hiểm khó khăn, ông vẫn lo liệu để các linh
mục có nơi ẩn náu, hầu có thể cử hành và trao ban các bí tích cho các giáo hữu.
Ý chí sắt đá.
Ngày 26.02.1853, quan quân vây làng Mặc Bắc để tìm bắt cha Lựu (thưc ra
bấy giờ cha Minh đã thay thế cha Lựu mà quan quân không biết), nhưng ngay
lúc đó, ông Trùm Lựu can đảm trả lời: “Thưa các quan, không có đạo trưởng Lựu
ở đây. Lựu chính là tên tôi làm Trùm họ này.” Quan quân nhìn ông chỉ thấy dáng
dấp của một nông dân nhà quê, không có vẻ gì là đạo trưởng. Họ bèn lục soát kỹ
hơn. Biết không thể trốn được, cha Minh liền ra trình diện, mà họ nghĩ là cha
Lựu. Sau đó cùng với cha Minh, ông Trùm Lựu và sáu giáo hữu bị giải về tỉnh
Vĩnh Long.
Những hình khổ trong tù đã làm bốn người thối chí, họ muốn sống dễ dãi
hơn. Những người yếu lòng ấy, không chỉ phản bội Thiên Chúa, họ còn tố tội
cho ông Trùm họ Mặc Bắc là người tiếp đón và cho đạo trưởng ẩn trú. Họ
nguyền rủa ông như là nguyên nhân gây ra mọi tang tóc, mọi khổ cực cho họ.
Riêng ông Trùm Lựu, trước sau vẫn một mực trung kiên với Thiên Chúa, ông
đón nhận những lời sỉ nhục và mọi đau khổ một cách khiêm tốn để đền bù
những tội lỗi mình. Ông sẵn sàng đón nhận tất cả vì ông tin tưởng vào Thiên
Chúa, tín thác hoàn toàn nơi Ngài. Lời tâm sự với linh mục cùng bị giam cho
thấy ông có một niềm tin vững mạnh và tấm lòng hy sinh cao cả: “Thưa cha, xin
cha cầu nguyện cùng Chúa để Chúa ban cho con sức mạnh và can đảm cần thiết.
Con sắp phải đi đày, con xin trao cho Chúa tất cả mọi sự thuộc về con, con bằng
lòng dâng cho Ngài hy sinh lớn lao hơn hết là gia đình vợ con, chính Chúa sẽ
chăm sóc gia đình vợ con của con.”
Còn gì cao quý và giá trị cho bằng một tình yêu trong Thiên Chúa, Đấng
chính là Tình Yêu.
An nghỉ trong Chúa...
Những hình khổ lao tù cuối cùng chỉ thắng được thân xác. Vì tuổi già sức
yếu, lại mắc bệnh và phải đeo gông mang xiềng, nên đêm mùng 01 rạng mùng
02.05.1854, ông Trùm Giuse Lựu đã trút hơi thở cuối cùng. Vị chứng nhân trung
thành đã xứng đáng nhận lãnh cành lá vạn tuế tử đạo, dù không bị trảm quyết.
Đám tang ông Trùm Giuse Nguyễn Văn Lựu là trường hợp họa hiếm trong
thời cấm đạo ngặt. Bất chấp mọi nguy hiểm có thể xảy ra, bốn linh mục và độ
2.000 tín hữu đã tiễn đưa linh cửu ông đến an táng trong khu thánh đường họ
Mặc Bắc.
Đức Giáo Hoàng Pio X đã suy tôn ông Trùm Giuse Nguyễn Văn Lựu lên bậc
Chân Phước ngày 02.05.1909.