Thánh thi
Ca vịnh
Tv 17 (18),2-30
Tạ ơn Chúa cứu độ và ban chiến thắng
Bấy giờ, đất chuyển động mạnh (Kh 11,13).
I
lạy Chúa là sức mạnh của con. Ha-lê-lui-a.
2(Con yêu mến Ngài, lạy Chúa là sức mạnh của con ;) *
3lạy Chúa là núi đá, là thành luỹ,
là Đấng giải thoát con ;
lạy Thiên Chúa con thờ
là núi đá cho con trú ẩn, *
là khiên mộc, là Đấng Cứu Độ quyền năng,
là thành trì bảo vệ.
4Tôi kêu cầu Chúa là Đấng xứng muôn lời ngợi khen,
và tôi được cứu thoát khỏi quân thù.
5Sóng tử thần dồn dập chung quanh,
thác diệt vong làm tôi kinh hãi, *
6màng lưới âm ty bủa vây tứ phía,
bẫy tử thần ập xuống trên tôi.
7Lúc ngặt nghèo tôi kêu cầu Chúa,
kêu lên Người là Thiên Chúa của tôi. *
Từ thánh điện, Người đã nghe tiếng tôi cầu cứu,
lời tôi khấn nguyện vọng đến tai Người.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
lạy Chúa là sức mạnh của con. Ha-lê-lui-a.
II
8Trái đất bỗng ầm ầm rung chuyển,
chân núi đồi chấn động lung lay,
vì Chúa nổi lôi đình.
9Từ thánh nhan Người, khói bốc lửa thiêu,
và than hồng tung toé.
10Chúa nghiêng trời ngự xuống,
chân đạp lớp mây mù,
11ngự trên thần hộ giá,
trên cánh gió lượn bay :
12Chúa dùng bóng tối làm màn bao phủ,
lấy mây đen nghịt làm trướng che Người. *
13Trước mặt Chúa, kìa chớp loé mây bay,
mưa đá lẫn than hồng tuôn đổ.
14Chúa nổi sấm vang trời,
Đấng Tối Cao lớn tiếng. *
15Người bắn tên khiến địch thù tán loạn,
phóng chớp ra làm chúng phải tan tành.
16Lạy Chúa, lòng đại dương xuất hiện,
thềm lục địa phơi trần, *
khi thấy Ngài doạ nạt ngăm đe
và bừng bừng nổi giận.
17Từ chốn cao vời, Chúa đưa tay nắm lấy,
vớt tôi lên khỏi nước lũ mênh mông, *
18cứu tôi thoát đối phương tàn bạo
và kẻ thù mạnh thế hơn tôi.
19Chúng tấn công tôi ngày tôi lâm nạn,
nhưng Chúa thương nâng đỡ phù trì, *
20Người kéo tôi ra chỗ thảnh thơi,
vì yêu thương tôi nên Người giải thoát.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
III
Ngài soi chiếu vào đời con tăm tối mịt mù. Ha-lê-lui-a.
21Chúa xử tốt với tôi
bởi tôi sống ngay lành,
Người ban thưởng cho tôi
vì tay tôi trong sạch.
22Chính bởi tôi đã theo đường lối Chúa,
không lỗi đạo cùng Thiên Chúa tôi thờ. *
23Mọi quyết định của Người luôn ở trước mặt tôi,
thánh chỉ Người truyền, tôi không hề bỏ.
24Trước mặt Chúa, tôi là kẻ thập toàn
và tránh xa tội lỗi.
25Chúa ban thưởng cho tôi
bởi tôi sống ngay lành,
và tay tôi trong sạch
như mắt Người đã thấy.
26Lạy Chúa, Ngài giữ tín trung với kẻ tín trung,
xử tuyệt hảo với người tuyệt hảo, *
27ở liêm khiết cùng ai liêm khiết,
nhưng dùng mưu mẹo với kẻ gian ngoan.
28Vì Chúa cứu độ dân nghèo hèn,
bắt kẻ vênh vang phải cúi mặt.
29Vâng, lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ,
Chúa làm cho ngọn đèn của con sáng tỏ, *
Ngài soi chiếu vào đời con tăm tối mịt mù.
30Cậy sức Ngài, con tấn công bọn giặc, *
nhờ ơn Ngài là Thiên Chúa của con,
con vượt thành vượt luỹ.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
Ngài soi chiếu vào đời con tăm tối mịt mù. Ha-lê-lui-a.
Xướng đáp
XMọi người đều thán phục
Đnhững lời hay ý đẹp Người đã nói.
Bài đọc 1 2 Cr 10,1 - 11,6
Thánh Phao-lô biện minh cho sứ vụ của mình
Thánh Phao-lô quả quyết mạnh mẽ rằng : quyền hành của người là do Thiên Chúa ban.
Trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.
10 1 Chính tôi, Phao-lô, một kẻ trước mặt anh em thì khúm núm, mà vắng mặt thì lại ra oai, tôi xin dựa vào lòng nhân từ và khoan dung của Đức Ki-tô mà khuyên nhủ anh em. 2 Tôi xin anh em chớ bắt buộc tôi, khi có mặt, phải mạnh dạn ra oai mà tính đến chuyện thẳng tay với những kẻ cho rằng chúng tôi chỉ biết sống theo tính xác thịt. 3 Quả thế, chúng tôi đang sống trong xác phàm, nhưng không chiến đấu theo tính xác thịt. 4 Thật vậy, khí giới chúng tôi dùng để chiến đấu không phải là thứ khí giới thuộc xác thịt, nhưng là những khí giới, nhờ Thiên Chúa, có sức đánh đổ các đồn luỹ. Chúng tôi đánh đổ các kiểu lý luận 5 và mọi thái độ kiêu căng chống lại sự hiểu biết Thiên Chúa. Chúng tôi bắt mọi tư tưởng phải đầu hàng để đi tới chỗ vâng phục Đức Ki-tô. 6 Chúng tôi sẵn sàng sửa trị mọi kẻ bất tuân, một khi anh em đã hoàn toàn vâng phục.
7 Anh em hãy nhìn nhận những gì sờ sờ trước mắt. Nếu có ai tự phụ mình thuộc về Đức Ki-tô, thì hãy nhận thức một lần nữa điều này : họ thuộc về Đức Ki-tô làm sao, thì chúng tôi cũng vậy. 8 Vì cho dầu tôi có tự hào quá đáng một đôi chút về quyền Chúa đã ban cho chúng tôi để xây dựng, chứ không phải để đánh đổ anh em, thì tôi cũng không lấy làm xấu hổ, 9 kẻo như muốn dùng thư từ mà làm cho anh em phải khiếp sợ. 10 Có kẻ nói rằng : “Trong thư thì nghiêm khắc và hùng hổ ; nhưng khi có mặt thì nhu nhược, nói chẳng ra hồn.” 11 Xin họ biết cho rằng : khi vắng mặt, chúng tôi viết thư làm sao, thì khi có mặt, chúng tôi cũng hành động như vậy.
12 Thật ra, chúng tôi đâu dám cho mình ngang hàng hay so sánh mình với những kẻ tự cao tự đại kia. Nhưng khi họ lấy mình làm tiêu chuẩn để tự đánh giá và so sánh, thì họ không được khôn. 13 Về phần chúng tôi, chúng tôi sẽ không tự hào quá giới hạn. Trái lại, niềm tự hào của chúng tôi giới hạn trong phạm vi Thiên Chúa đã quy định cho chúng tôi, khi đưa chúng tôi đến với anh em. 14 Vì anh em ở trong phạm vi đó, nên chúng tôi không vượt quá giới hạn khi đến với anh em. Thật thế, chúng tôi đã đến với anh em trước, mang theo Tin Mừng của Đức Ki-tô, 15 chứ không cướp công của người khác mà tự hào quá giới hạn. Nhưng chúng tôi hy vọng rằng : một khi đức tin của anh em lớn mạnh, công việc của chúng tôi ngày càng phát triển nơi anh em trong phạm vi đã quy định cho chúng tôi, 16 thì chúng tôi có thể đem Tin Mừng xa hơn nữa, mà không tự hào về những thành tựu thuộc phạm vi người khác. 17 Nhưng ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa ! 18 Người được chấp nhận không phải là kẻ tự cao tự đại, nhưng là người được Chúa đề cao.
11 1 Phải chi anh em chịu đựng được một chút điên rồ của tôi ! Mà hẳn anh em chịu đựng được tôi. 2 Thật thế, vì anh em, tôi ghen cái ghen của Thiên Chúa, bởi tôi đã đính hôn anh em với một người độc nhất là Đức Ki-tô, để tiến dâng anh em cho Người như một trinh nữ thanh khiết. 3 Nhưng tôi sợ rằng như xưa con rắn đã dùng mưu chước mà lừa dối bà E-và thế nào, thì nay trí lòng anh em cũng dần dần đâm ra hư hỏng, mất sự đơn sơ đối với Đức Ki-tô như vậy. 4 Quả thật, nếu có ai đến rao giảng một Đức Giê-su khác với Đức Giê-su mà chúng tôi rao giảng, hay nếu anh em lãnh nhận một Thần Khí nào khác với Thần Khí anh em đã lãnh nhận, hoặc nếu anh em lãnh nhận một Tin Mừng nào khác với Tin Mừng anh em đã đón nhận, thì anh em sẵn lòng chịu đựng được ngay. 5 Tôi nghĩ rằng tôi chẳng có thua gì các Tông Đồ siêu đẳng kia. 6 Giả như tôi có thua kém về khoa ăn nói, thì về sự hiểu biết, tôi chẳng thua kém đâu ! Trong mọi dịp và trước mặt mọi người, chúng tôi đã tỏ cho anh em thấy điều đó rồi.
Xướng đáp 2 Cr 10,3-4a ; Ep 6,16a.17b
XChúng tôi đang sống trong xác phàm, nhưng không chiến đấu theo tính xác thịt.
ĐKhí giới chúng tôi dùng để chiến đấu không phải là thứ khí giới thuộc xác thịt.
XChúng tôi luôn cầm khiên mộc là đức tin, và cầm gươm của Thần Khí ban cho, tức là Lời Thiên Chúa.
ĐKhí giới chúng tôi dùng để chiến đấu không phải là thứ khí giới thuộc xác thịt.
Xướng đáp 2 Cr 10,3-4a ; Ep 6,16a.17b
XChúng tôi đang sống trong xác phàm, nhưng không chiến đấu theo tính xác thịt.
ĐKhí giới chúng tôi dùng để chiến đấu không phải là thứ khí giới thuộc xác thịt.
XChúng tôi luôn cầm khiên mộc là đức tin, và cầm gươm của Thần Khí ban cho, tức là Lời Thiên Chúa.
ĐKhí giới chúng tôi dùng để chiến đấu không phải là thứ khí giới thuộc xác thịt.
Bài đọc 2
Phúc thay ai được đón Chúa Ki-tô vào nhà mình
Trích bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục.
Lời Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, nhắc nhở chúng ta phải hướng về một mục đích, khi gánh vác trăm công ngàn việc ở đời này. Chúng ta hướng về đó bao lâu còn là lữ khách, chứ chưa phải là cư dân, bao lâu còn ở trên đường, chứ chưa vào quê thật, bao lâu còn đang phải ước ao, chứ chưa được vui hưởng. Thế nên chúng ta phải hướng về đó, hướng về đó mà không lơ là và cũng không ngơi, để ngày kia chúng ta đạt tới đích.
Cô Mác-ta và cô Ma-ri-a là hai chị em, chẳng những là chị em về huyết nhục, mà còn là chị em trong đức tin. Cả hai đều khắng khít với Chúa ; cả hai đều một lòng phục vụ Chúa lúc Người còn sống trong xác phàm. Cô Mác-ta đón tiếp Người như người ta quen đón tiếp lữ khách. Nhưng đây là nữ tỳ đón tiếp Chúa, người bệnh nhân đón tiếp Đấng Cứu Chữa, thụ tạo đón tiếp Đấng Tạo Thành. Cô lấy cơm bánh để phục vụ Đấng sẽ lấy Thần Khí mà nuôi cô. Vì Chúa đã muốn nhận lấy thân phận tôi đòi, và một khi đã nhận lấy thân phận tôi đòi, thì Người muốn được các tôi tớ nuôi dưỡng không phải vì địa vị, nhưng là vì tình thương. Bởi chưng chấp nhận cho người ta nuôi dưỡng mình, đó là yêu thương. Chúa mang xác phàm, nên Người biết đói biết khát.
Thế là Chúa được đón tiếp như khách quý. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận ; còn những ai đón nhận, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa. Người đón nhận tôi tớ khiến họ thành anh em, Người cứu chuộc kẻ tù đày, cho họ được đồng thừa tự. Thế nhưng, đừng có ai trong anh em lại nói : Phúc thay ai được đón Chúa Ki-tô vào nhà mình. Bạn chớ buồn phiền, đừng than vãn vì bạn được sinh ra vào thời mà bạn không nhìn thấy Chúa trong xác phàm. Người không để bạn mất vinh dự ấy đâu. Người nói : Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.
Thưa chị Mác-ta, xin cho phép tôi nói, chị được chúc phúc vì đã tận tâm phục vụ. Phần thưởng chị tìm cho công khó của chị là được nghỉ ngơi. Bây giờ chị lo toan đủ điều, chị muốn nuôi dưỡng các thân xác phải chết, cho dù là của các vị thánh. Nhưng ngày kia, khi chị vào được quê trời, liệu chị có còn gặp người lữ khách nào để đón tiếp, người đói nào để bẻ bánh cho ăn, người khát nào để cho uống, người bệnh nào để thăm nom, người tranh chấp nào để hoà giải, người chết nào để chôn cất không ?
Trên quê trời, sẽ chẳng còn bất cứ sự gì như thế, nhưng sẽ có gì ? Thưa có điều cô Ma-ri-a đã chọn. Ở đó, chúng ta được nuôi, chứ không phải nuôi người khác. Vì vậy, trên quê trời, điều cô Ma-ri-a đã chọn sẽ viên mãn và thành toàn : từ bàn tiệc thịnh soạn của lời Chúa, cô đã từng thu lượm những mảnh vụn. Vậy bạn có muốn biết điều gì sẽ xảy ra trên quê trời không ? Chính Chúa đã nói về các tôi tớ của Người rằng : Thầy bảo thật anh em, chủ sẽ đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ.
Xướng đáp Ga 12,3
XSau ngày Chúa Giê-su cho ông La-da-rô sống lại, người ta dọn tiệc đãi Người tại Bê-ta-ni-a,
Đvà cô Mác-ta lo hầu bàn.
XCô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm quý giá xức chân Đức Giê-su.
Đvà cô Mác-ta lo hầu bàn.
Xướng đáp Ga 12,3
XSau ngày Chúa Giê-su cho ông La-da-rô sống lại, người ta dọn tiệc đãi Người tại Bê-ta-ni-a,
Đvà cô Mác-ta lo hầu bàn.
XCô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm quý giá xức chân Đức Giê-su.
Đvà cô Mác-ta lo hầu bàn.
Thánh thi “Lạy Thiên Chúa” (Te Deum)
Lạy Thiên Chúa,
Chúng con xin ca ngợi hát mừng,
Tuyên xưng Ngài là Đức Chúa.
Chúa là Cha, Đấng trường tồn vạn đại,
Hoàn vũ này kính cẩn suy tôn.
Trước nhan Chúa, các tổng thần phủ phục, *
Mọi thiên thần và đạo binh thiên quốc
Đều cảm tạ và cung chúc tôn thờ,
Chẳng khi ngừng vang dậy tiếng tung hô :
Thánh ! Thánh ! Chí Thánh !
Chúa Tể càn khôn là Đấng Thánh ! *
Trời đất rạng ngời vinh quang Chúa uy linh.
Bậc Tông Đồ đồng thanh ca ngợi Chúa,
Bao vị ngôn sứ tán tụng Ngài.
Đoàn tử đạo quang huy hùng dũng,
Máu đào đổ ra minh chứng về Ngài,
Và trải rộng khắp nơi trần thế,
Hội Thánh Ngài hoan hỷ tuyên xưng :
Chúa là Cha lẫm liệt uy hùng,
Và Con Một Ngài chí tôn chí ái,
Cùng Thánh Thần, Đấng an ủi yêu thương.
Lạy Đức Ki-tô, Con Chúa Trời hằng sống,
Ngài là Chúa hiển vinh
Đã chẳng nề mặc lấy xác phàm
Nơi cung lòng Trinh Nữ
Hầu giải phóng nhân loại lầm than.
Ngài đã ra tay chiến thắng tử thần,
Mở cửa trời cho những ai tin tưởng.
Ngài hiển trị bên hữu Chúa Cha,
Ngày cuối cùng sẽ giáng lâm thẩm phán.
Cúi lạy Chúa, xin phù hộ bề tôi,
Ngài cứu chuộc bằng bửu huyết tuôn tràn.
Xin được hợp đoàn cùng muôn thần thánh,
Phúc miên trường vui hưởng ánh vinh quang.
Lời nguyện
Kết thúc
Chủ sự Nào ta chúc tụng Chúa.
Cộng đoàn Tạ ơn Chúa.