Thánh thi
Ca vịnh
Tv 67 (68)
Chúa Ki-tô khải hoàn
Chúa Ki-tô đã lên cao, dẫn theo đám tù binh và ban ân phúc cho loài người (Ep 4,8).
I
kẻ ghét Người phải chạy trốn Thánh Nhan. Ha-lê-lui-a.
2Thiên Chúa đứng lên, địch thù Người tán loạn,
kẻ ghét Người phải chạy trốn Thánh Nhan.
3Như làn khói cuộn, chúng bị Chúa cuốn đi ; *
như sáp chảy tan khi vừa gặp lửa,
kẻ ác cũng tiêu vong khi giáp mặt Chúa Trời.
4Còn những người công chính
múa nhảy mừng vui trước mặt Chúa Trời,
niềm hoan lạc trào dâng.
5Hãy hát mừng Thiên Chúa,
đàn ca kính danh Người,
hãy dọn đường cho Đấng ngự giá đằng vân. *
Danh Người là Đức Chúa ;
trước Thánh Nhan hãy vui mừng hớn hở.
6Cha nuôi dưỡng cô nhi,
Đấng đỡ bênh quả phụ,
chính là Thiên Chúa ngự trong thánh điện Người.
7Kẻ cô thân, Thiên Chúa cho nhà cửa,
hạng tù đày, Người trả lại tự do hạnh phúc, *
còn quân phản nghịch phải ở nơi khô cằn.
8Lạy Thiên Chúa,
thuở Ngài lãnh đạo đoàn dân riêng xuất trận,
thuở Ngài tiến bước trong sa mạc hoang vu,
9đất đã chuyển rung, trời cũng tan chảy, *
trước mặt Thiên Chúa, Đấng xuất hiện tại núi Xi-nai,
trước mặt Thiên Chúa, là Thiên Chúa của Ít-ra-en.
10Lạy Thiên Chúa, Ngài đổ mưa ân hậu, *
gia nghiệp Ngài tiêu hao mòn mỏi,
Ngài đã bổ sức cho.
11Lạy Thiên Chúa, đàn chiên của Ngài đến ở nơi đâu,
Ngài cũng luôn nâng đỡ, *
bởi vì Ngài nhân hậu đối với kẻ khó nghèo.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
kẻ ghét Người phải chạy trốn Thánh Nhan. Ha-lê-lui-a.
II
lối thoát khỏi tử thần
thuộc quyền của Đức Chúa. Ha-lê-lui-a.
12Đức Chúa vừa tuyên sấm,
cả một đoàn quân phụ nữ đã loan đi : *
13vua quan đào tẩu, binh lính chạy dài,
phụ nữ ở nhà đem chia chiến lợi phẩm.
14Sao các ngươi nằm yên sau tường kín, *
khi cánh bồ câu dát bạc long lanh,
cả bộ lông mườn mượt ánh vàng,
15khi Đấng Toàn Năng dẹp chư vương tại đó,
khi tuyết rơi đầy trên đỉnh Xan-mon ?
16Hỡi Ba-san, non thần núi thánh,
hỡi Ba-san, rặng núi ngất cao.
17Hỡi rặng núi ngất cao,
cớ sao mi lườm nguýt
ngọn núi được Chúa Trời
dành làm nơi ngự trị ? *
Quả thật ở nơi đó
Chúa sẽ ngự muôn đời.
18Xa mã Thiên Chúa, ngàn muôn ức triệu,
tự Xi-nai, Chúa tiến vào đền thánh.
19Ngài đã lên cao, dẫn theo một đám tù,
nhận đám người này làm lễ vật triều cống ; *
cả những quân phản nghịch
cũng phải ở bên cạnh Chúa Trời.
20Ngày lại ngày, xin chúc tụng Chúa,
Thiên Chúa cứu độ ta, Người đỡ nâng ta.
21Thiên Chúa chúng ta là Thiên Chúa cứu độ, *
lối thoát khỏi tử thần
thuộc quyền của Đức Chúa.
22Còn những quân thù địch,
Thiên Chúa đập bể đầu ;
bọn theo đường gian ác,
Người đánh cho vỡ sọ.
23Chúa đã phán : “Từ Ba-san Ta dẫn đưa về,
dẫn đưa về từ đáy biển thẳm sâu, *
24để cho ngươi dầm chân trong máu,
bầy chó của ngươi đưa lưỡi liếm thây thù.”
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
lối thoát khỏi tử thần
thuộc quyền của Đức Chúa. Ha-lê-lui-a.
III
nào hát khen Thượng Đế ;
hãy đàn ca mừng Người. Ha-lê-lui-a.
25Lạy Thiên Chúa con thờ là Vua của con, *
thiên hạ đã nhìn thấy đám rước Ngài,
đám rước Ngài vào trong thánh điện.
26Ca đoàn mở lối, ban nhạc theo sau,
giữa là thanh nữ khua trống nhịp nhàng.
27Hãy họp nhau mà chúc tụng Thiên Chúa,
chúc tụng Chúa, hỡi dòng dõi Ít-ra-en.
28Kìa Ben-gia-min phận út dẫn đầu, *
chức sắc Giu-đa với đoàn quân rộn rã,
chức sắc Dơ-vu-lun và Náp-ta-li.
29Lạy Thiên Chúa, xin biểu dương quyền lực của Ngài,
việc đã làm cho chúng con, xin Ngài củng cố, *
30từ thánh điện Ngài ở Giê-ru-sa-lem,
là nơi vua chúa về triều cống.
31Xin Ngài hăm doạ Con Thú bãi lau,
hăm doạ đàn bò mộng,
với lũ bò con là dân của chúng :
Chúng phải đem bạc nén đến quỳ dâng ; *
còn những dân hiếu chiến, xin Ngài đập tan tành.
32Hàng vương giả sẽ từ Ai-cập đến,
còn Ê-thi-óp sẽ dang tay cầu khẩn Chúa Trời.
33Hỡi vương quốc trần gian,
nào hát khen Thượng Đế,
hãy đàn ca mừng Chúa,
34Đấng ngự chốn cửu trùng,
chốn cửu trùng thái cổ. *
Này Người lên tiếng, tiếng thật uy hùng.
35Hãy nhìn nhận sức uy hùng của Thiên Chúa, *
ánh quang huy của Người chiếu toả trên Ít-ra-en,
sức uy hùng xuất hiện trên mây thẳm.
36Từ thánh điện, Thiên Chúa tỏ ra
Người là Đấng khả tôn khả uý.
Chính Người là Thiên Chúa Ít-ra-en,
Đấng ban tặng cho dân dũng lực uy quyền. *
Xin chúc tụng Thiên Chúa.
Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
nào hát khen Thượng Đế ;
hãy đàn ca mừng Người. Ha-lê-lui-a.
Xướng đáp
XTôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán,
Đđiều Chúa phán là lời chúc bình an cho dân Người.
Bài đọc 1 1 V 19,1-9a.11-21
Trong tiếng gió hiu hiu
Trở về nguồn, về nơi Thiên Chúa đã hiện ra với ông Mô-sê, ngôn sứ Ê-li-a tìm được khích lệ và nghị lực mới. Trên hết mọi sự, ông được mặc khải những điều quan trọng (Thần Khí thì thầm với các tôi tớ, một số ít sẽ được cứu độ) ; ông cũng được giao những nhiệm vụ lớn.
Trích sách các Vua quyển 1.
1 Vua A-kháp kể cho I-de-ven nghe mọi chuyện ông Ê-li-a đã làm và tất cả sự việc ông dùng gươm hạ sát hết các ngôn sứ. 2 Bà I-de-ven liền sai sứ giả đến nói với ông Ê-li-a rằng : “Xin các thần minh làm cho ta thế này, và còn hơn thế nữa, nếu giờ này sáng mai ta không biến mạng ngươi ra như mạng một trong các người ấy.” 3 Thấy vậy, ông Ê-li-a trỗi dậy, ra đi để thoát mạng. Khi tới Bơ-e Sê-va thuộc Giu-đa, ông để đứa tiểu đồng lại đấy, 4 còn ông thì đi một ngày đường trong sa mạc. Ông đến ngồi dưới gốc một cây kim tước. Ông xin cho được chết và nói : “Lạy ĐỨC CHÚA, đủ rồi ! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con.” 5 Rồi ông nằm dưới cây kim tước đó và thiếp đi. Nhưng này có một thiên sứ đụng vào người ông và nói : “Dậy mà ăn !” 6 Ông đưa mắt nhìn thì thấy ở phía đầu ông có một chiếc bánh nướng trên những hòn đá nung và một hũ nước. Ông ăn bánh, uống nước, rồi lại nằm xuống. 7 Thiên sứ của ĐỨC CHÚA trở lại lần nữa, đụng vào người ông và nói : “Dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa.” 8 Ông dậy, ăn bánh và uống nước. Rồi nhờ lương thực ấy bổ dưỡng, ông đi suốt bốn mươi ngày, bốn mươi đêm tới Khô-rép là núi của Thiên Chúa.
9a Ông vào một cái hang và nghỉ đêm tại đó.
11 Người nói với ông : “Hãy ra ngoài và đứng trên núi trước mặt ĐỨC CHÚA. Và kìa ĐỨC CHÚA đang đi qua.” Gió to bão lớn xẻ núi non, đập vỡ đá tảng trước nhan ĐỨC CHÚA, nhưng ĐỨC CHÚA không ở trong cơn gió bão. Sau gió là động đất, nhưng ĐỨC CHÚA không ở trong trận động đất. 12 Sau động đất là lửa, nhưng ĐỨC CHÚA cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu. 13 Vừa nghe tiếng đó, ông Ê-li-a lấy áo choàng che mặt, rồi ra ngoài đứng ở cửa hang. Bấy giờ có tiếng hỏi ông : “Ê-li-a, ngươi làm gì ở đây ?” 14 Ông thưa : “Lòng nhiệt thành đối với ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các đạo binh, nung nấu con, vì con cái Ít-ra-en đã bỏ giao ước với Ngài, phá huỷ bàn thờ, dùng gươm sát hại các ngôn sứ của Ngài. Chỉ sót lại một mình con mà họ đang lùng bắt để lấy mạng con.”
15 ĐỨC CHÚA phán với ông : “Ngươi hãy đi con đường ngươi đã đi trước qua sa mạc cho tới Đa-mát mà về. Tới nơi, ngươi sẽ xức dầu phong Kha-xa-en làm vua A-ram ; 16 còn Giê-hu con của Nim-si, ngươi sẽ xức dầu tấn phong nó làm vua Ít-ra-en. Ê-li-sa con Sa-phát, người A-ven Mơ-kho-la, ngươi sẽ xức dầu tấn phong nó làm ngôn sứ thay cho ngươi. 17 Kẻ thoát gươm của Kha-xa-en sẽ bị Giê-hu giết ; người thoát tay Giê-hu sẽ bị Ê-li-sa giết. 18 Nhưng Ta, Ta sẽ dành ra cho Ta bảy nghìn người trong Ít-ra-en : tất cả những kẻ đã không hề bái gối trước Ba-an, những môi miệng không hề hôn kính nó.”
19 Ông Ê-li-a bỏ đó ra đi và gặp ông Ê-li-sa là con ông Sa-phát đang cày ruộng ; trước mặt ông Ê-li-sa có mười hai cặp bò ; chính ông thì đi theo cặp thứ mười hai. Ông Ê-li-a đi ngang qua, ném tấm áo choàng của mình lên người ông Ê-li-sa. 20 Ông này liền để bò lại, chạy theo ông Ê-li-a và nói : “Xin cho con về hôn cha mẹ để từ giã, rồi con sẽ đi theo ông.” Ông Ê-li-a trả lời : “Cứ về đi ! Thầy có làm gì anh đâu ?” 21 Ông Ê-li-sa bỏ ông Ê-li-a mà về, bắt cặp bò giết làm lễ tế, lấy cày làm củi nấu thịt đãi người nhà. Rồi ông đứng dậy, đi theo ông Ê-li-a và phục vụ ông.
Xướng đáp x. Xh 33,22.20 ; Ga 1,18
XĐức Chúa phán cùng ông Mô-sê rằng : “Khi vinh quang của Ta đi qua, Ta sẽ đặt ngươi vào trong hốc đá, và lấy bàn tay che ngươi cho đến khi Ta đã đi qua.
ĐVì con người không thể thấy Ta mà vẫn sống.”
XKhông ai thấy Thiên Chúa bao giờ, nhưng Con Một là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết.
ĐVì con người không thể thấy Ta mà vẫn sống.”
Xướng đáp x. Xh 33,22.20 ; Ga 1,18
XĐức Chúa phán cùng ông Mô-sê rằng : “Khi vinh quang của Ta đi qua, Ta sẽ đặt ngươi vào trong hốc đá, và lấy bàn tay che ngươi cho đến khi Ta đã đi qua.
ĐVì con người không thể thấy Ta mà vẫn sống.”
XKhông ai thấy Thiên Chúa bao giờ, nhưng Con Một là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết.
ĐVì con người không thể thấy Ta mà vẫn sống.”
Bài đọc 2
Những gì xảy ra cho dân Híp-ri xưa đều là hình bóng
Trích khảo luận của thánh Am-rô-xi-ô, giám mục, về các mầu nhiệm.
Thánh Phao-lô tông đồ dạy bạn rằng : Tất cả cha ông chúng ta đều được ở dưới cột mây, tất cả đều vượt qua Biển Đỏ. Tất cả cùng được chịu phép rửa dưới đám mây và trong lòng biển. Sau cùng chính ông Mô-sê cũng nói trong bài ca rằng : Ngài hà hơi nổi gió, biển vùi lấp chúng đi. Trong cuộc vượt qua của dân Híp-ri, bạn thấy hình bóng của bí tích Thánh Tẩy. Trong cuộc vượt qua đó, người Ai-cập phải chết, còn người Híp-ri được thoát nạn. Điều mà chúng ta học được mỗi ngày trong bí tích ấy là gì, nếu không phải là tội lỗi bị nhận chìm và lầm lạc bị xoá bỏ, còn lòng đạo đức và sự trong trắng được bảo toàn nguyên vẹn.
Bạn nghe biết rằng cha ông chúng ta đã ở dưới cột mây và cột mây hồng phúc đã làm dịu mát lửa dục tình. Cũng nhờ cột mây đó, Thánh Thần bao phủ những kẻ Người đến viếng thăm. Sau hết, Người ngự xuống trên Đức Trinh Nữ Ma-ri-a và quyền năng Đấng Tối Cao đã rợp bóng trên Bà, khi Người khởi sự công trình cứu chuộc nhân loại. Như thế, phép lạ do ông Mô-sê thực hiện xưa đã trở thành hình bóng. Vậy nếu Thánh Thần xưa đã ở trong hình bóng thì nay lại không ở trong thực tại sao, vì như Sách Thánh đã nói với bạn rằng : Lề Luật đã được Thiên Chúa ban qua ông Mô-sê, còn ân sủng và sự thật, thì nhờ Đức Giê-su Ki-tô mà có.
Ma-ra là suối nước đắng. Nhưng khi ông Mô-sê ném cây gậy vào thì nước hoá ra ngọt. Quả nhiên, không có lời rao giảng về thập giá của Chúa thì nước không có giá trị gì cho ơn cứu độ mai sau. Còn khi đã được thánh hiến nhờ mầu nhiệm thập giá sinh ơn cứu độ, thì nước được biến hoá để dùng vào việc thanh tẩy thiêng liêng và làm của uống đem lại sự sống đời đời. Vậy như xưa ông Mô-sê đã ném cây gậy vào suối nước và việc đó mang ý nghĩa ngôn sứ, thì nay khi linh mục đem lời rao giảng của thập giá Chúa Ki-tô vào giếng nước thanh tẩy, nước cũng hoá ra ngọt để mang lại ân sủng.
Vậy ước gì lòng tin của bạn đừng chỉ dựa vào con mắt xác phàm : cái mà mắt phàm không thấy thì mắt thiêng liêng lại càng thấy rõ, vì cái thấy được thì tạm bợ, còn cái không thấy mới là vĩnh cửu. Cái mà mắt phàm không thấy hết thì lại càng được chiêm ngắm kỹ hơn khi nhìn bằng tâm trí.
Sau cùng, bạn hãy tìm đọc lịch sử thời các vua để học biết thêm. Ông Na-a-man, người Xy-ri mắc bệnh cùi mà không ai chữa ông cho lành được. Bấy giờ trong số những người bị bắt có một cô gái nói rằng ở Ít-ra-en có một vị ngôn sứ có thể chữa ông cho sạch bệnh cùi. Chuyện kể rằng ông lên đường và mang theo vàng bạc đến gặp vua Ít-ra-en. Khi được biết lý do tại sao ông đến, vua Ít-ra-en đã xé áo mình ra và nói rằng đúng là mình bị khiêu khích vì người ta đòi hỏi những cái vượt quá quyền của vua. Nhưng ngôn sứ Ê-li-sa cho người đến tâu vua cứ sai quan chức Xy-ri đó đến với mình ngõ hầu ông biết có Thiên Chúa ở Ít-ra-en. Khi ông này đến, ngôn sứ đã truyền cho ông phải dìm mình xuống sông Gio-đan bảy lần. Bấy giờ, ông Na-a-man nghĩ bụng : nước sông ở xứ sở mình còn tốt hơn nhiều và mình đã từng tắm ở đó mà vẫn không sạch được bệnh cùi. Ông đã rút lui, không nghe lời ngôn sứ. Nhưng sau khi nghe các tôi tớ khuyên nhủ và thuyết phục, ông đã ưng thuận và đi dìm mình xuống nước. Tức khắc, ông được sạch và đã hiểu ra rằng sở dĩ người ta được sạch là nhờ ân huệ, chứ không phải nhờ nước.
Ông Na-a-man đã hoài nghi trước khi được khỏi bệnh. Còn bạn đã được khỏi rồi thì không được hoài nghi.
Xướng đáp Tv 77 (78),52.53 ; 1 Cr 10,2
XCòn dân Chúa, Người dẫn đi như thể đàn chiên, đưa họ đi an toàn, chẳng có chi phải sợ,
Đnhưng quân thù họ bị biển khơi chôn vùi.
XTất cả cha ông chúng ta cùng được chịu phép rửa dưới đám mây và trong lòng biển để theo ông Mô-sê.
Đnhưng quân thù họ bị biển khơi chôn vùi.
Xướng đáp Tv 77 (78),52.53 ; 1 Cr 10,2
XCòn dân Chúa, Người dẫn đi như thể đàn chiên, đưa họ đi an toàn, chẳng có chi phải sợ,
Đnhưng quân thù họ bị biển khơi chôn vùi.
XTất cả cha ông chúng ta cùng được chịu phép rửa dưới đám mây và trong lòng biển để theo ông Mô-sê.
Đnhưng quân thù họ bị biển khơi chôn vùi.
Thánh thi “Lạy Thiên Chúa” (Te Deum)
Lạy Thiên Chúa,
Chúng con xin ca ngợi hát mừng,
Tuyên xưng Ngài là Đức Chúa.
Chúa là Cha, Đấng trường tồn vạn đại,
Hoàn vũ này kính cẩn suy tôn.
Trước nhan Chúa, các tổng thần phủ phục, *
Mọi thiên thần và đạo binh thiên quốc
Đều cảm tạ và cung chúc tôn thờ,
Chẳng khi ngừng vang dậy tiếng tung hô :
Thánh ! Thánh ! Chí Thánh !
Chúa Tể càn khôn là Đấng Thánh ! *
Trời đất rạng ngời vinh quang Chúa uy linh.
Bậc Tông Đồ đồng thanh ca ngợi Chúa,
Bao vị ngôn sứ tán tụng Ngài.
Đoàn tử đạo quang huy hùng dũng,
Máu đào đổ ra minh chứng về Ngài,
Và trải rộng khắp nơi trần thế,
Hội Thánh Ngài hoan hỷ tuyên xưng :
Chúa là Cha lẫm liệt uy hùng,
Và Con Một Ngài chí tôn chí ái,
Cùng Thánh Thần, Đấng an ủi yêu thương.
Lạy Đức Ki-tô, Con Chúa Trời hằng sống,
Ngài là Chúa hiển vinh
Đã chẳng nề mặc lấy xác phàm
Nơi cung lòng Trinh Nữ
Hầu giải phóng nhân loại lầm than.
Ngài đã ra tay chiến thắng tử thần,
Mở cửa trời cho những ai tin tưởng.
Ngài hiển trị bên hữu Chúa Cha,
Ngày cuối cùng sẽ giáng lâm thẩm phán.
Cúi lạy Chúa, xin phù hộ bề tôi,
Ngài cứu chuộc bằng bửu huyết tuôn tràn.
Xin được hợp đoàn cùng muôn thần thánh,
Phúc miên trường vui hưởng ánh vinh quang.
Lời nguyện
Kết thúc
Chủ sự Nào ta chúc tụng Chúa.
Cộng đoàn Tạ ơn Chúa.